🌙 Càng lớn, ta càng cô đơn Càng lớn, ta càng ít nói hơn. Không phải vì hết chuyện để nói, mà vì nhận ra… không phải ai cũng muốn lắng nghe. Ta bắt đầu chọn lọc những người mình kể, những nơi mình đến, và cả những cảm xúc mình dám để lộ. Có những niềm vui chỉ giữ lại cho riêng mình, và có những nỗi buồn — chẳng biết kể cho ai mà cũng chẳng cần ai hiểu nữa. Càng lớn, ta càng hiểu rằng “bạn bè mãi mãi” là điều hiếm hoi, rằng mỗi người đều có cuộc sống riêng, một hướng đi riêng. Và rồi, đôi khi giữa chốn đông người, ta vẫn thấy cô đơn đến lạ. Nhưng biết không, cô đơn không hẳn là điều tồi tệ. Vì chính trong những lúc một mình, ta học cách đối diện với bản thân — học cách im lặng mà không thấy trống rỗng, và học cách yêu mình hơn, dù chỉ một chút thôi.
Comments (3)
Recent Publicus