Tôi choàng tỉnh, ngực vẫn đập dồn dập. Cơn ác mộng vừa rồi vẫn còn bám lại đâu đó, không rõ ràng nhưng đủ để người tôi ê ẩm, lạnh toát. Tôi chớp mắt mấy lần mới nhận ra mình đang nằm trên sàn nhà. Lạnh. Cứng. Không hiểu từ lúc nào. Đầu óc quay cuồng, chỉ có đúng một ý nghĩ lởn vởn. Chuyện gì đang xảy ra vậy. Tôi chống tay ngồi dậy, với lấy điện thoại gần đó. Màn hình bật sáng, chói mắt. 3 giờ sáng, ngày 4 tháng 4 năm 2022. Tôi thở ra một hơi dài. À… hóa ra chỉ là mơ. Một giấc mơ khủng khiếp, nhưng vẫn chỉ là mơ thôi. Hôm qua, ngày 3 tháng 4, tôi vừa gặp cô ấy, nói hết mọi thứ, và cô ấy đã gật đầu. Chỉ nghĩ lại thôi mà tim tôi vẫn đập nhanh hơn một nhịp. Tôi bật cười, khẽ thôi. Mình làm được rồi. Nhưng mà… Sao mình lại nằm dưới đất thế này. Chắc mệt quá ngủ quên thôi. Kệ đi. Quan trọng là mình làm được rồi. Tôi đưa tay lên mặt, xoa xoa, rồi cười một mình. “Mày giỏi đấy, Tiến. Giờ thì lo mà sống cho đàng hoàng.” Nghĩ đến công việc, tiền bạc, rồi cả chuyện đưa cô ấy về gặp ba mẹ. Mẹ chắc sẽ thích lắm, chị tôi chắc lại trêu vài câu. Tự nhiên thấy yên tâm. Như kiểu mọi thứ cuối cùng cũng vào đúng chỗ của nó. “Mình xứng đáng mà nhỉ…” Tôi lẩm bẩm. Đúng không. Tôi siết nhẹ cái điện thoại trong tay. “Ừ. Đúng rồi.” Tôi nhìn xuống. Cái này… không phải của mình. Vỏ trầy xước. Cũ. Tôi cau mày nhìn kỹ hơn một chút, rồi lắc đầu. Chắc nhìn nhầm thôi. Nhầm thôi mà. Nhưng màn hình bỗng chớp. 2022… 2026… 2022… 2026… Tôi đứng im. Cái gì vậy. “Lỗi à…” Tôi cười, nhưng nghe không giống cười lắm. “Điện thoại cùi thật.” Tôi tắt màn hình, rồi mở lại. Vẫn vậy. Rõ ràng là 2022 mà. Ùi có thông báo messenger. Ai đó gửi cho tôi một tấm ảnh. Tôi bấm vào. Một cặp đôi đang làm đám hỏi trông thật hạnh phúc làm sao, ngày 3 tháng 4. Tên ghi phía sau: Kiều và T…. Khoan đã…. Giống thật. Tôi nuốt khan. Không phải. Chỉ là giống thôi. Chắc trùng tên. Trùng mặt. Chuyện bình thường mà. Bình thường mà. Tôi tắt màn hình, đứng dậy. Chân vẫn hơi run. “Đi thôi.” Hôm nay sinh nhật cô ấy. Phải đi mua quà. Một cái gì đó đàng hoàng. Nhẫn… hay hoa. Tôi bước ra cửa, tay vẫn nắm chặt cái điện thoại. Mọi thứ vẫn ổn. Chỉ cần mình đừng nghĩ linh tinh nữa là được.