Bất bình đẳng thu nhập – Ngòi nổ âm ỉ Kể từ thập niên 1970, mức lương của người lao động có kỹ năng cao (như quản lý, kỹ sư, chuyên viên) tăng nhanh hơn rất nhiều so với người lao động phổ thông. Tiến bộ công nghệ đòi hỏi trình độ học vấn cao hơn, nhưng hệ thống giáo dục Mỹ không bắt kịp, khiến tầng lớp phổ thông và người nghèo bị tụt lại phía sau. Kết quả là tiền lương đứng yên, việc làm bấp bênh, phân hoá giàu nghèo ngày càng trầm trọng. Giới chính trị - Giải pháp ngắn hạn Giới chính trị gia tin rằng: “Nếu người Mỹ vẫn mua được nhà, xe và đi nghỉ mát, họ sẽ ít bức xúc hơn về mức lương không tăng.” Vì vậy, chính phủ khuyến khích vay mua nhà, đặc biệt với người thu nhập thấp. Điều này kích thích tiêu dùng và tăng trưởng ngay lập tức. Nhưng khi lãi suất tăng và giá nhà sụp đổ, hàng triệu người mất nhà, mất việc, ngân hàng phá sản, tạo ra núi nợ khổng lồ trong tương lai. Các chính trị gia nhận thức rõ mặc dù giáo dục chính là gốc rễ của vấn đề bất bình đẳng nhưng phải chọn giải pháp ngắn hạn là tăng trưởng tín dụng vì: Giáo dục không thể thay đổi trong 1–2 năm; nó cần 10–20 năm để tạo ra kết quả. Nếu đầu tư vào giáo dục hôm nay, phải chờ một thế hệ sau mới thấy hiệu quả. Trong khi đó, chính trị gia thường quan tâm tới nhiệm kỳ 4–5 năm, họ cần kết quả ngay lập tức để được tái cử. Quá nhiều nhóm lợi ích: Các công đoàn giáo viên không muốn thay đổi cách dạy hay bị đánh giá lại. Các chính trị gia địa phương muốn giữ quyền kiểm soát ngân sách. Các tổ chức tư nhân hoặc doanh nghiệp hưởng lợi từ hệ thống hiện tại. Mỗi khi có đề xuất cải cách (ví dụ: thay đổi chương trình học, tăng trách nhiệm giáo viên, thay đổi ngân sách), những nhóm này phản đối mạnh mẽ, khiến cải cách bị trì hoãn hoặc bị làm yếu đi. Rủi ro vượt dự tính Mục đích ban đầu của chính sách mở rộng tín dụng là giúp người nghèo có cơ hội mua nhà, tăng phúc lợi xã hội. Nhưng hệ quả là tiền rẻ tràn vào thị trường, ai cũng đổ xô đi vay, làm giá nhà tăng chóng mặt. Tín dụng được bom ồ ạt vào thị trường tạo ra cảm giác an toàn giả tạo, khiến các tổ chức tài chính dám chấp nhận rủi ro cao hơn vì nghĩ rằng “có chuyện gì xảy ra thì chính phủ sẽ cứu”. Các ngân hàng và tổ chức tài chính trở nên tinh vi, cạnh tranh, thiếu đạo đức hơn khi họ thấy có cơ hội kiếm lời: Họ có công cụ tài chính phức tạp (như chứng khoán hóa các khoản vay thế chấp) nhằm hợp thức hoá các khoản vay dưới tiêu chuẩn. Mỗi ngân hàng đều muốn cho vay nhiều hơn đối thủ để tăng lợi nhuận. Họ chỉ quan tâm đến lợi nhuận, không quan tâm đến hậu quả xã hội. => Muốn ngăn khủng hoảng tái diễn, Mỹ (và các quốc gia khác) phải đầu tư vào giáo dục, đào tạo kỹ năng, và tạo cơ hội bình đẳng. Cải thiện giáo dục khó hơn nhiều so với cho vay dễ dãi, nhưng đó là giải pháp duy nhất thực sự bền vững.